Tìm kiếm
Marketplace
Tiếng Việt
Danh Mục Sản Phẩm
    Menu Close
    Back to all

    Lịch sử của nghề nail

    Lịch sử của nghề nail

    Làm móng chân giúp đôi chân trẻ lại và đẹp hơn. Mát xa chân, cắt móng chân, và sơn móng chân đều là chăm sóc móng chân. Các salon trên toàn thế giới đều mang đến những lần chăm sóc móng chân đặc biệt, trừ các salon về móng tay đã chuyên về kiểu điều trị này.

    Thuật ngữ “pedicure” (chăm sóc móng chân) bắt nguồn từ Latin với “pedis” có nghĩa là chân, và “cura” có nghĩa là nuôi dưỡng, điều trị, chăm sóc. Ngoài việc đẹp về mặt thẩm mỹ, chăm sóc móng chân cũng có nhiều lợi ích cho sức khỏe. Chăm sóc móng chân đúng cách có thể ngăn ngừa các bệnh về móng. Nó cũng có thể cải thiện dáng đi của một cá nhân. Và tất nhiên, nó cung cấp sự thư giãn cho các bàn chân thông qua hình thức mát xa chân. Tất cả những lợi ích này đều được phát hiện ra từ thời cổ đại. Thực tế rằng, chăm sóc móng chân có một lịch sử lâu đời lên đến vài nghìn năm trước.

    Một số nguồn tin cho hay rằng chăm sóc móng chân bắt nguồn từ Ai Cập, từ cung điện hoàng gia của các vị Pha-ra-ông cai trị đất nước. Những bức điêu khắc cổ đại được tìm thấy ở Ai Cập cho thấy những người thuộc tầng lớp cao được chăm sóc móng giống như cách chúng ta làm móng tay và móng chân thời nay. Có thể dễ dàng nhận thấy, có một kiểu chăm sóc chân nào đó ở Ai Cập từ năm 2300 trước công nguyên, đặc biệt dành cho hoàng gia và những quý tộc của vùng đất cổ đại.

    Chúng ta đều biết rằng người Ai Cập thời còn các Pha-ra-ông có những cách khá tân tiến trong việc chăm sóc cho cơ thể họ, đặc biệt là sau khi chết cho những người có địa vị cao. Những thân thể đã được ướp của nhiều Pha-ra-ông được tìm thấy và bảo quản rất tốt cho đến ngày nay. Vậy nên, họ phải có một phương thức nào đó chăm sóc cho cơ thể khi họ còn sống. Có thể họ đã thông dụng với việc chăm sóc móng theo một kiểu khác vào thời ấy. Nữ hoàng Nefertiti, nổi tiếng và được biết đến là một trong những nữ hoàng quyền lực nhất của Ai Cập, đã sơn màu đỏ ruby lên bộ móng của mình. Màu đỏ được dùng để khẳng định người ấy thuộc về dòng dõi cao quý nhất trong xã hội.

    Những nguồn tin từ thời cổ đại cho rằng việc chăm sóc móng cũng xảy ra ở miền nam Babylonia. Những quý tộc trong vùng dường như đã dùng những công cụ rắn bằng vàng để thực hiện việc chăm sóc. Trong khi đó, ở Trung Quốc việc sơn móng tay, móng chân đã thông dụng từ rất sớm. Vẽ móng tay có lẽ đã bắt nguồn từ Trung Quốc vào khoảng 3000 năm trước công nguyên. Màu sắc của sơn móng tay được dùng để biểu thị trạng thái xã hội của một con người. Nhiều bản viết tay từ thời Minh cho rằng những người cao quý thường sơn móng của họ đỏ và đen để thể hiện địa vị.

    Ngoài người Ai Cập, người La Mã cũng có những cách riêng để chăm sóc cho cơ thể của họ. Cleopatra, một trong những người nổi tiếng nhất thời đại đế chế La Mã, cũng dùng sơn móng tay. Được tin rằng, bà sơn móng tay màu đỏ đậm, cùng với những trị liệu sắc đẹp để giữ gìn vẻ đẹp của mình.

    Trong khi tất cả thông tin từ thời cổ đại cho rằng việc chăm sóc móng đã từng rất thời thượng hàng nghìn năm trước, chúng ta vẫn không biết rõ về sự ra đời và thời gian hình thành của nó. Mặc dù vânc còn nhiều tranh cãi, nhưng chắc chắn rằng chăm sóc móng tay và móng chân không phải là một phát minh gần đây.

     

     

    Sự thật thú vị về chăm sóc móng chân

    •          Móng dài đã là biểu tượng cho trí tuệ thời Ai Cập cổ đại và được cho rằng dùng để liên lạc với thần linh. Thành viên của hoàng tộc và các quý tộc thường để móng tay dài và sơn màu sáng trong khi nô lệ và các tầng lớp dưới phải để móng tay ngắn và chỉ được sơn với màu pastel hoặc các màu nhẹ.
    •          Cleopatra sơn móng đỏ thẫm.
    •          Ở Trung Quốc cổ đại, phụ nữ ưa chuộng màu vàng kim loại và bạc cho móng của họ. Sơn móng của Trung Quốc được làm từ sáp ong. Móng dài cũng là biểu tượng của sự cao quý ở Trung Quốc, để cho thấy rằng những người đàn ông và phụ nữ ấy không phải làm công việc tay chân. Họ có thể có móng dài đến 13cm!
    •          Người Trung Quốc cổ đại đã phát minh ra những nón dài bằng kim loại đặt lên trên móng tay để bảo vệ chúng khi chúng đang dài.
    •          Chăm sóc móng chân bắt nguồn từ Ai Cập cổ đại, phát triển từ chăm sóc móng tay. Có một bức điêu khắc trong mộ của một vị Pha-ra-ông cổ đại cho thấy cảnh một người hầu đang làm móng tay và chân cho một người quý tộc.
    •          Ở Babylonia cổ đại, những người đàn ông quý tộc sử dụng các công cụ làm từ vàng để chăm sóc móng tay và chân.
    •          Thuật ngữ “pedicure” (chăm sóc móng chân) bắt nguồn từ Latin với “pedis” có nghĩa là chân, và “cura” có nghĩa là nuôi dưỡng, điều trị, chăm sóc.
    •          Ở Mỹ, sơn móng tay có màu đầu tiên được phát minh bởi Charles Revlon vào năm 1932.
    •          Ngành công nghiệp điện ảnh đã làm cho chăm sóc móng tay trở nên nổi tiếng ở Mỹ. Những nữ diễn viên phải có bộ móng tay thật hoàn hào vì người ta có thể nhìn thấy chúng ở những cảnh quay gần. Bộ móng giả đầu tiên đã được phát minh ra để dành cho những diễn viên có móng tay ngắn. Móng giả sẽ được gắn vào để làm cho móng dài hơn.
    •          Kết quả của việc chăm sóc móng chân cũng giống như châm cứu. Những người làm móng thường không được huấn luyện châm cứu, nhưng lợi ích của cả hai cũng có điểm giống nhau là đều làm trẻ lại và mang lại sự thư giãn.
    •          Những salon rẻ tiền thường không tốt bằng những salon lớn khi cung cấp dịch vụ chăm sóc móng chân. Salon tốt hơn không chỉ có cơ sở vật chất tốt hơn mà họ còn cẩn trọng trong việc huấn luyện nhân viên, sử dụng sản phẩm tốt hơn và có những tiêu chuẩn sạch sẽ cao hơn.
    •          Chăm sóc móng chân có thể giúp ngăn ngừa các bệnh về móng và thường được làm vì lý do thẩm mỹ, trị liệu hay lý do y tế.
    Comments
    Để lại bình luận Close